Trong ánh mặt trời – Phan Mạnh Quỳnh

Tone

Đánh giá

 

1. Một tia nắng [Em]  chiếu qua, hàng cây đứng [G]  trơ nhà

Vài giọt sương [Bm]  rơi nhẹ, thấy thảnh thơi trong ngày [D]  mới

Bỏ qua những [Em]  vấn vương và tạm quên [G]  u buồn

Để thôi rơi những [Bm]  giọt lệ, trong bóng đêm ta ngậm [Em]  ngùi.

 

Ngày hôm [Em]  qua người quay bước đi và ta nói câu giã [G]  từ

Lòng ta bỗng nhiên thấy sao nhẹ [Bm]  nhàng như khi mới chớm [C]  yêu

Hay vì những [Em]  nỗi phiền ưu ấy ta đã chôn giấu sâu trong [G]  lòng

Để khi nhớ nhung mai sau ta [Bm]  cười bâng khuâng xa [C]  xăm.

 

ĐK:

Trong ánh mặt [Em]  trời, chợt thấy lòng tôi [D]  chơi vơi

Nghe gió cất [C]  lời rằng hãy cố gắng quên đi một [Em]  người

Ánh sáng rạng [Em]  ngời ủ trong lòng sức sống [Bm]  mới

Quá khứ xa [C]  rời và tương lai đang [Em]  tới

Trong ánh mặt [G]  trời thứ tha đi ta [Bm]  hỡi

Ta sẽ quên một thời trong ánh mặt [Em]  trời.

 

2. Tình yêu như [Em]  cánh chim, lạc về nơi [G]  đâu tìm

Chỉ như cơn [Bm]  mơ đẹp, tan mất đi khi ngày [D]  lên

Giờ đây ta [Em]  với ta, và tâm trí [G]  mới lạ

Nhìn xanh tươi hơn cuộc [D]  đời, khi ta không sống riêng cho một [Em]  người.

 

Vì ngày hôm [Em]  qua người quay bước đi và ta nói câu giã [G]  từ

Lòng ta bỗng nhiên thấy sao nhẹ [Bm]  nhàng như khi mới chớm [C]  yêu

Hay vì những [Em]  nỗi phiền ưu ấy ta đã chôn giấu sâu trong [G]  lòng

Để khi nhớ nhung mai sau ta [Bm]  cười bâng khuâng xa [C]  xăm.