Núi và gió – Nguyễn Văn Đông

Tone

Đánh giá

 

Ngâm thơ: 

Anh là gió, em là núi

Gió muôn đời ham rong ruổi

Núi muôn thuở đứng chờ mong

 

Một [C]  thời anh mê mãi

Dấn [F]  bước theo đường mây 

Để [G]  sầu giăng mắt ai 

[F]  Hững hờ vòng tay tình [C]  ái

Nhạt màu trang thư năm [Em]  cũ

Mãi [F]  mê đường bay cuối [G]  nơi chân [C]  mây

 

Ngày se mối duyên [F]  tình 

Có vầng trăng chứng [G]  minh, 

Có [C]  môi hồng thắm [Em]  xinh

Có [Am]  muôn lời uớc [Dm]  nguyền 

Mà [Am]  vòng tay em [G]  mềm

Thả ước mơ về với mây [C]  trời

 

Bến nước [G]  xưa đầy gió [C]  mưa

Những [G]  chiều thôi đón [F]  đưa

Nghe [G]  tình người khác [C]  xưa 

Và [G]  tiếng yêu ngày [Dm]  nao nghe buồn [G]  tênh

Một [F]  ngày vui không [Em]  đến

Một [F]  đời vào lãng [C]  quên

 

Nhớ đêm trăng nào trên bến [G]  mơ

Em nhìn sông nước [F]  trôi, anh [G]  tìm dệt ý [C]  thơ

Thầm [G]  đếm muôn vì [Dm]  sao trên tầng [G]  cao

Mộng [F]  lòng đưa tay [Em]  hái, và bóng [F]  tối trôi đầy [C]  tay

 

Nếu thật có cuộc đời lai [F]  sinh, 

[Dm]  Núi và gió đẹp tình trăm [G]  năm

Anh nguyền xin về nương bên [C]  núi, 

Em và [Am]  anh dựng lều bên [Dm]  suối trên [G]  đồi yêu [C]  đương 

 

Đời suy [F]  biến nên khiến ngày ấy tình [C]  sầu. 

Người mê mãi trong kiếp u [G]  tối phù trần.

Ôi muôn đời rạng ngời chân [Dm]  lý

”Hạnh [G]  phúc vốn [F]  do lòng [C]  ta”