Nhớ Mãi Hải Phòng Ơi – Đồng Dương Chiều – Toàn Nguyễn

Tone

Đánh giá

 

 

Hải Phòng [A] ơi giờ đây mấy chục năm [E] rồi 

Tôi vẫn [A] nhớ những ngày xa ấy 

Những đường phố thân [Bm] quen dìu tôi đến [D] trường 

Giữa những [E] mùa hoa phượng thắm [E7] rơi 

 

Hải Phòng [A] ơi giờ đây mấy chục năm [E] rồi 

Tôi vẫn [A] nhớ những người xưa ấy 

Những [Bm] tâm hồn giản dị [E] sáng trong 

Giữa cuộc [E7] đời đầy chìm nổi bão [A] dông 

 

[D] Tôi không thể nào quên những con [A] đường chung bước

[E] Tôi không thể nào quên tiếng [A] còi tàu trong đêm 

[D] Tôi không thể nào quên em trở [A] về xóm vắng 

[E] Tôi không thể nào quên những ánh [E7] mắt em cười 

 

Hải Phòng [A] ơi giờ đây mấy chục năm [E] rồi 

Tôi vẫn [A] nhớ hoa phượng đỏ năm ấy 

Mấy chục năm [Bm] rồi hoa vẫn thắm trong [E] tôi 

Mấy chục năm [E7] rồi em vẫn sống trong [A] tôi 

 

Rồi hoàng [A] hôn từng đêm sóng em vỗ [E] bờ 

Như muốn [A] nói những lời say đắm 

Có ngọn [Bm] gió lang thang tìm nhau bốn [D] mùa 

Có con [E] đường hòa vội bước chân [E7] ai 

 

Biển gọi [A] em trời đêm giá lạnh sao [E] mờ 

Rung tiếng [A] hát bến bờ xa vắng 

Những con [Bn] đường của thời ấu [E] thơ 

Dẫu xa [E7] rồi nhưng không cản ước [A] mơ 

 

[D] Tôi không thể nào quên những vui [A] buồn bên em 

Trong hoang [E] lạnh chiều đông con thuyền rời bến [A] vắng 

[D] Tôi không thể nào quên dáng em [A] chiều sâu nắng 

[E] Con tim lạnh từ đây tháng năm [A] ngọt ngào 

 

Hải Phòng [A] ơi giờ đây mấy chục năm [E] rồi 

Tôi vẫn [A] nhớ hoa phượng đỏ năm ấy 

Mấy chục năm [Bm] rồi hoa vẫn thắm trong [E] tôi 

Mấy chục năm [E7] rồi em vẫn sống trong [A] tôi