Hoa dại – Vũ Quốc Bình

Tone

Đánh giá

 

Ngày [G]  ấy anh tặng em nhành hoa dại

Mình [Em]  nói hoa đẹp như một đoá hồng

Chỉ [C]  có anh và em nhìn thấy

Hương sắc [D]  hoa nơi ven đường.

 

Ngày [G]  ấy ta đùa vui tình thơ dại

Ngày [Em]  ấy ta mặc bao lời chê cười

Ngày [C]  ấy em chỉ yêu mình anh

Chỉ có [D]  anh thôi

 

Đến một [Em]  ngày vội vàng nhận [Bm]  thấy

Tình yêu [C]  xưa xa khuất chân [G]  mây

Nụ hoa [C]  ấy héo úa trên [G]  cây

Để [Am]  em cô đơn ngồi đây đợi chờ bóng [D]  ai.

 

Nụ hoa [G]  ấy không phải nụ [C]  hồng

Ngày không [B7]  em anh có nát [Em]  tan [D]  cõi [C]  lòng

Anh ra đi thật sao, lời yêu [D]  nhớ không.

 

Người ta [G]  nói anh đã vội [C]  tin

Lòng em [B7]  đau thương cho nhánh [Em]  hoa [D]  ven [C]  đường

Dù xa anh nhưng [D]  sao không thể quên [G]  anh.