Đời Lan và Điệp (Lan và Điệp 4) – Mạc Phong Linh – Mai Thiết Lĩnh

Tone

Đánh giá

 

1. Người ơi chuyện [Dm]  xưa Điệp yêu Lan tha [F]  thiết 

Khấn xin ơn trời [Gm]  cao khép đôi tim vào [A7]  nhau đến khi bạc [Dm]  đầu

Lòng người thầm [D7]  ước, mà số kiếp long [Gm]  đong 

Lòng trời nào [C]  thấu, nên [A7]  đành lỡ chuyện [Dm]  lòng 

[C]  Nào ngờ chàng [F]  say mê sang giàu phụ tình [C]  nhau ôi quá thương [A7]  đau.

 

2. Đời Lan từ [Dm]  đây, ngàn chua cay ngang [F]  trái 

Mỗi khi trong hoàng [Gm]  hôn thấy thương đau nhiều [A7]  hơn sắt se tâm [Dm]  hồn.

Rồi từ ngày [D7]  đó, nàng cắt tóc đi [Gm]  tu

Tình đầu đã [C]  lỡ, có [A7]  ai biết đâu [Dm]  ngờ 

[C]  Nàng nhìn đời [F]  bơ vơ, ôi còn gì mộng [C]  mơ 

[A7]  Xa bến mong [Dm]  chờ. 

 

ĐK: Để quên [F]  đi những kỷ niệm đau [Bb]  đớn 

Một hôm [Gm]  nào nàng [A7]  gom hết đau [Dm]  buồn 

Đem lấp [F]  vùi trong nấm [Dm]  mộ cành lan và con [F]  bướm [Dm] 

Anh biết cho [Gm]  chăng Điệp ơi, [Bb]  tình duyên lỡ [A7]  rồi 

Đừng nên trách [Bb]  đời đừng nên đến [Dm]  tìm gặp người yêu ngày xưa [F]  nữa 

[A7]  Dù nhớ thương [Dm]  nhiều.

 

3. Tình yêu là [Dm]  chi mà đau thương khôn [F]  xiết 

Những khi xa thì [Gm]  thương nhớ những khi gần [A7]  nhau nỡ quên sao [Dm]  đành

Mộng tình đã [D7]  vỡ, thương tiếc cánh hoa [Gm]  lan 

Nụ cười đã [C]  tắt, có [A7]  ai khóc cho [Dm]  nàng 

[C]  Nàng lìa trần [F]  gian, nhưng câu chuyện Điệp và [C]  Lan

[A7]  Thương mãi vô [Dm]  vàn.