Đoạn đường vắng – Khánh Đơn

Tone

Đánh giá

 

[C]  Vẫn biết là [G]  anh, [Am]  đi sẽ không [F]  về

[C]  Vẫn biết là [G]  anh [Dm]  bên người hạnh [Am]  phúc

[Dm]  Mà sao giọt nước [F]  mắt em vẫn [G]  rơi mỗi khi nhớ [C]  người

Có bao [F]  giờ anh nhớ [G]  em một lần không [Am]  anh

 

[C]  Đã có lần [G]  ta, [Am]  đi qua vô [F]  tình

[C]  Cứ muốn gọi [G]  anh [Dm]  nhưng lại im [Am]  tiếng

[Dm]  Vì bây giờ em [F]  biết anh đã [G]  xoá hết bao kỷ [C]  niệm

Chỉ còn [F]  em vẫn yêu [G]  anh như ngày đầu [Am]  tiên.

 

Đoạn đường [Am]  vắng em đi [Em]  về

Giữa đêm [G]  khuya mưa rơi não [C]  nề

Không có [Dm]  anh mưa rơi nhiều [G]  hơn

Không có [C]  anh mưa lạnh giá [E7]  hơn.

 

Đèn đường [Am]  vẫn hiu hắt [Em]  buồn

Soi bước [G]  chân em bước vô [C]  hồn

Làm sao [Dm]  anh hiểu hết được [Em]  em

Sống thế [G]  nào khi không còn [Em]  anh.

 

Đoạn đường [Am]  vắng đi một [Em]  người

Đã bên [G]  em cho em nụ [C]  cười

Anh chóng [Dm]  quên cơn mưa chiều [G]  rơi

Ta ướt [C]  mưa nhưng lại thấy [E7]  vui.

 

Giờ đường [Am]  ấy qua mỗi [Em]  ngày

Em bước [G]  nhanh che nỗi đau [C]  dài

Ngoài anh [Dm]  ra chẳng có một [G]  ai

Đánh thức [F]  trái tim [Em]  em ngủ [Am]  say.