Đà Nẵng một chiều nắng lạ – Nguyễn Minh Anh – Phan Cư

Tone

Đánh giá

 

 

 1. Qua đèo Hải [Am]  Vân sương ban mai mờ trong [F]  nắng 

Bên dãy Trường [Dm]  Sơn cao cheo leo bạc trắng mây [Em]  trời 

Về với quê [G]  anh nơi cát trắng trời trắng [Dm]  gió 

Bãi biển Mỹ Khê [G]  ngàn đời vẫn đẹp tựa như [C]  tranh

 

2. Anh hiểu vì [Am]  sao con tim anh tràn nỗi [F]  nhớ

Như ngàn đợt [Dm]  sóng đang dâng trong lòng biển dạt [Em]  dào

Đà Nẵng thân [G]  yêu biển như thấm từng mạch [Dm]  máu

Xa cách bao tháng [G]  ngày càng thêm nặng tình quê [Am]  hương.

 

Đk 1. Dòng sông Hàn chiều [Dm] nay trôi mênh mông đổ về biển [C]  lớn

Bên những con [G]  đường lộng gió phía trời [F]  xa 

Đà Nẵng hôm [Dm]  nay đi bên em một chiều nắng [Em]  lạ

Thương lắm câu [G]  hò xứ Quảng lạc hồn [Am]  thơ

 

Đk 2. Non Nước Ngũ Hành [Dm]  Sơn bay xôn xao từng đàn chim [C]  Yến

Ngắm đảo Sơn [G]  Trà Suối Đá đẹp mộng [F]  mơ

Đà Nẵng thân [Dm]  yêu ôi quê ta rừng vàng biển [Em]  bạc

Ai đến một [G]  lần không đành lòng rời [Am]  xa.