Chiều xưa – Nghi Truyền – Nghi Truyền

Tone

Đánh giá

 

Tone chuan la C#m. Capo 4 choi Am

Ngày [Am] xưa, tôi vẫn hay chờ em những khi tan [C] trường.

Ngồi đợi thật [Dm] lâu, trông đôi tà [C] áo, mình dìu bước cùng [E7] nhau.

Đôi môi em [G] cười, chết lặng tim [Am] tôi.

Một vùng lá [Dm] me, giăng kín em đường [Am] về.

Này, cô bé [G] hỡi! Đừng vội bước thật quá [C] mau.

 

Lại [Am] đây, ta dắt nhau cùng đi hết bao con [C] đường.

Đường chiều dịu [Dm] êm, vương hương làn [C] tóc để lòng nhớ càng [E7] thêm.

Trông đôi tay [G] mềm, anh muốn cầm thật [Am] lâu

nhưng vì nhặt lá [Dm] me bay cho tóc em thêm [Am] cài.

Phải chăng em [G] hỡi, này là [E7] mối duyên ban [Am] đầu?

 

ĐK:

Xa nhau [G] rồi, dù chia phôi trọn [Am] đời,

dù rằng cách đôi [Em] nơi nhưng tâm tư vẫn [Am] gửi trao [Em] người.

Em bây [Am] giờ còn nhớ đến không [Dm] em?

Chiều xưa kỷ [Am] niệm, con đường tình duyên.

Còn tôi đêm [C] vắng, say men ly rượu [A7sus4] đắng. Để quên ngày [Am] tháng.

 

Nhiều [Am] đêm, anh vẫn mơ về em, vẫn luôn mong [C] chờ.

Chờ một chiều [Dm] mưa, gom muôn niềm [C] nhớ, tặng nàng những vần [E7] thơ.

Em ơi, bao [G] giờ ta nối lại đường [Am] 

cho chiều xưa thắm [Dm] tươi trong giây phút ta chung [Am] lời.

Vòng tay đón [G] đợi cùng dìu [E7] dắt nhau muôn [Am] đời.