Bài Ca Người Thợ Rừng – Phạm Tuyên – Quốc Hương

Tone

Đánh giá

 

 

 Ai bảo rừng [A] xanh là quái ác, ai bảo Trường Sơn là nắng rát

Gió núi mưa ngàn sói beo quanh mình xiết bao kinh [E7] hoàng.

Tôi bảo rừng [A] xanh là quý giá, tôi bảo Trường Sơn yêu biết mấy

Khi cháy trong lòng [E7] tôi lý tưởng dựng xây ngày [A] mai.

 

Rừng [A] ơi! ta đã về [E] đây, [A] mang sức của [F#m] đôi tay

Lao [A] động khó khăn không [E] quản ngại.

Rừng [A] ơi! trong tiếng ca [E] hôm nay

[A] Vang lên cuộc [F#m] đời sáng [E] tươi trong tương [A] lai!

 

Công trường của [A] ta là dốc núi, chim rừng ríu rít bên khe suối,

Xen lẫn tiếng rìu, tiếng cưa nhịp nhàng khắp trên non [E7] ngàn.

Cây đổ dồn [A] vang như tiếng pháo, tiếng hò nhịp theo trâu kéo gỗ,

Áo thấm bao [E7] mồ hôi, nhưng lòng rộn bao niềm [A] vui.

 

Rừng [A] ơi! ta đã về [E] đây, [A] mang sức của [F#m] đôi tay

Lao [A] động khó khăn không [E] quản ngại.

Rừng [A] ơi! trong tiếng ca [E] hôm nay

[A] Vang lên cuộc [F#m] đời sáng [E] tươi trong tương [A] lai!

 

Ai bảo rừng [A] xanh là quái ác, ai bảo Trường Sơn là nắng rát

Gió núi mưa ngàn sói beo quanh mình xiết bao kinh [E7] hoàng.

Tôi bảo rừng [A] xanh là quý giá, tôi bảo Trường Sơn yêu biết mấy

Khi cháy trong lòng [E7] tôi lý tưởng dựng xây ngày [A] mai.

 

Rừng [A] ơi! ta đã về [E] đây, [A] mang sức của [F#m] đôi tay

Lao [A] động khó khăn không [E] quản ngại.

Rừng [A] ơi! trong tiếng ca [E] hôm nay

[A] Vang lên cuộc [F#m] đời sáng [E] tươi trong tương [A] lai!

 

Như một đoàn [A] quân đi chiến đấu, lý tưởng vì nhân dân nung nấu,

Ta đến với rừng với bao tin tưởng với bao mối [E7] tình.

Bên rừng dù [A] cho khi gió rét, bên rừng dù cho khi nắng rát,

Ta đến với [E7] rừng mang trong lòng ngàn vạn lời [A] ca.

 

Rừng [A] ơi! ta đã về [E] đây, [A] mang sức của [F#m] đôi tay

Lao [A] động khó khăn không [E] quản ngại.

Rừng [A] ơi! trong tiếng ca [E] hôm nay

[A] Tương lai huy [F#m] hoàng chiếu [E] sáng rừng của [A] ta.