Chiều Đà Nẵng – Phương Anh – Trần Hoàn

Tone

Đánh giá

 

 

Đường chiều về Đà [E] Nẵng sóng nước lao xao như thì [F#m] thầm

Biển gọi nồm [B7] lên mái tóc em bay bay nhẹ [E] nhàng

Trời đêm buông màn [G#m] xuống [E7] ánh mắt lung linh ôi [A] dịu huyền

Như với sông [F#m] Hàn [B7] rực sáng bầu trời [E] đêm [AE] 

 

Lòng ta như bỗng [E] nhớ ký ức xa xưa bên sông [F#m] Hàn

Một điệu hò [B7] khoan với những câu ca ôi dịu [E] dàng

Gặp lại chiều Đà [G#m] Nẵng [E7] bỗng thấy bâng khuâng tim [A] cồn cào

Da diết nhớ [F#m] người [B7] từng sống những ngày [E] đêm [AE] 

 

Đi trong sương [E] đêm mà lòng tôi như bồi [C#m] hồi

Thương anh [F#m] tôi đã ra đi không trở [B7] lại

Mãnh đất anh nằm cây xanh càng xanh [E] mãi

Em vẫn [F#m] chờ dù vẫn [F#] biết không gặp [B7] anh [AB] 

 

Nghe không anh [E] yêu điệu hò khoan sao nồng [C#m] nàng

Ngân vang [F#m] sao mà thương nhớ đêm bạn [B7] 

Cho dẫu đôi đường đôi [Am6] ta càng xa [E] cách

Mong anh [F#m] trọn đời còn [F#] mãi trong lòng [B7] em [AB] 

 

Đường chiều về Đà [E] Nẵng sóng nước lao xao như thì [F#m] thầm

Biển rộng gọi [B7] gió mái tóc em bay bay dịu [E] dàng

Kỷ niệm từ ngày [G#m] ấy [E7] dẫu tháng năm trôi không [A] trở lại

Vẫn nhớ anh [F#m] hoài [B7] và chẳng ngày nào [E] phai [AE]