CONCIERTO DE ARANJUEZ

Thảo luận trong 'Dịch thuật' bắt đầu bởi matt, 18/1/06.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. matt

    matt Đủ trình cưa gái

    Tham gia ngày:
    29/10/04
    Bài viết:
    1,179
    Đã được thích:
    2
    The 'concierto de Aranjuer',written for guitar and orchestra in 1939 by Spanish composer Joaquin Rodrigo,is arguably the most popular concerto to be written for any instrument during this century.A remarkable achievement considfering Rodrigo has been blind since the age of three and doesn't even play the guitar Much of the popularity of this piece can be attributed to the famous second movement,also known as the Adagio,with its hauntingly beautiful melody.It's probably the tune most readily associated with the classical guitar.In this solo arrangement,my aim was to maintain the character of the piece whilst making it as simple as possible to play.I have ruduced the orchestral harmony so that the piece consists essentially of two voices:melody and bass.Though some editing of the melody was required,it has been kept as true to the original as possible and its essential elements remain.Open strings have been used for the bass wherever possible;apart from being easy to sustain and having that nice open string sound, they will also facilitate the playing of certain passages.The piece is in 4/4,or common time,but because of the slow tempo I suggest you count in eighth notes.This,along with the regular pulse in the bass,should help you keep in time when the melody gets a bit tricky.PERFORMANCE NOTES The first section,up to and including bar 22,consistes of the first four entries of the melody.In the original version this can be thought of as a kind of question and answer dialogue between the English horn and guitar,with each entry of the melody becoming more and more elaborate.In a solo arrangement it is still important to emphasise that this dialogue exists.Try verying the tone colour or volume to highlight the different entries as they occur. There is an unusual techique employed for playing the grace notes on the first beats of bars 4 and 13.In both cases,rather than playing a pull-off between the C# and A on the third string,which is a rather wide stretch,it is easier to play the C# on the second string.Play both notes with the same right-hand finger;quickly drag your finger across the C# on the second string,giving it more time than you would normally to a grace note.There are similar instances on the last beat of bar 12 and first beat of bar 18,where using a pull-off would mean a more awkward fingering in both cases. The fast runs in bars 19 and 20 should ultimately sound fluent and effortless.Practise this section slowly at first,taking extra care when chaging position to maintain a smooth legato sound.The end result sounds very impressive indeed and is well worth the effort.KEYED UP In the orchestral vesion at the end of bar 22 section starts containing the two cadenzas ;these are highly virtuosic interludes where the soloist plays unaccompanied.For the sake of simplicity I have omitted these,but they can be found in the original score which is redily available from good music shops for anyone interested in attempting them.This does however mean there is an abrupt key change between bars 22 and 23.To reduce the harsh effect of this,make sure you hold bar 22 for its full duration and even take a 'pause for breath' before starting bar 23.In fact,if you listen closely to the gtCD you will here me do exactly that! The section from bar 23 to the end does have some difficult moments.The last half of bar 33 requires some awkward stretching and barring in higher positions and the tied notes in bars 34 and 35 may require extra practise in order to hold them for their full duration.The harmonics at the very end of the piece could well be played on open strings,but the would die away very quickly.If,however,you hold down the F# and B at the seventh fret ( as in the score )and play octave harmonics at the 19th fret,you can add vibrato with the left hand which will help them sustain for longer.To play these particular octave harmonics,touch the string to be played directly above the 19th fret with your right hand index finger,then sure you lift your index finger immediately after plucking to avoid damping the harmonic. Though some of the fingering are unorethodox,there is always a reason for their use;a logical fingering for one chord isn't necessarily a good fingering fore chaging into the next.If you persevere with the indicated fingerings,the'll help in the performance of the piece.SOUND ADVICE Suggested listening Although the 'Concierto de Aranjuez' is without doubt Rodrigo's most famouse piece,he has also written several other concertos for various instruments,most notably the 'Fantasia Para un Gentilhombre', also for guitar and orchestra.There are also several pieces for solo guitar,there tend to be very technically demanding but are of the highest quality. Many other composers have contributed to this denre as well.Mario Castelnuovo-Tedesco,Manuel Ponce and Heitor Villa-Lobos were all contemporaries of Rodrigo and each have written concertos that are well worth investigation.
     
  2. BÌNH LUẬN
  3. matt

    matt Đủ trình cưa gái

    Tham gia ngày:
    29/10/04
    Bài viết:
    1,179
    Đã được thích:
    2
    sorry i translate to VietNam later.
     
  4. BÌNH LUẬN
  5. thaihoagc

    thaihoagc Đồ rê mi fa sol ...

    Tham gia ngày:
    27/1/06
    Bài viết:
    15
    Đã được thích:
    0
    ĐÂY LÀ BẢN DỊCH BÀI PỐT "concierto de aranjuez"Bản ‘Concierto de Aranjuer’, được nhà soạn nhạc Joaquin Rodrigo viết cho guitar và dàn nhạc vào năm 1939, có thể được coi là bản concerto nổi tiếng nhất được viết cho bất kì nhạc cụ nào trong thế kỉ này. Một điều đáng chú ý là Rodrigo bị mù từ khi lên 3 và thậm chí chưa hề chơi guitar.Có thể cho rằng chính đoạn thứ hai của tác phẩm đã khiến nó trở nên nổi tiếng, đoạn Adagio, cùng với những giai điệu đẹp một cách cuốn hút. Cũng có thể là chính giai điệu rất hợp với guitar cổ điển. Trong bản nhạc solo này, mục đích của tôi là giữ lại nét đặc sắc của tác phẩm trong khi vẫn cố gắng cho nó càng trở nên dễ chơi. Tôi đã giảm các hòa âm của dàn nhạc sao cho tác phẩm vẫn bao gồm 2 giọng chính: giai điệu và bè trầm. Mặc dù cần phải thay đổi chút ít trong giai điệu, tuy nhiên tôi cố gắng tốt nhất có thể để giai điệu và các yếu tố chính giống với nguyên bản. Các dây buông được sử dụng cho Bass bất cứ chỗ nào có thể; và cách xa nhau từ dễ cho đến để có được những âm buông thật hay, vì thế cũng sẽ rất thuận tiện khi chơi một số đoạn nào đó. Bản nhạc được viết theo 4/4, với nhịp thông thường, nhưng vì tốc độ chậm tôi đề nghị các bạn đếm theo 8 nốt một. Cùng với nhịp đều đặn của bè bass, điều này có thể giúp các bạn giữ đúng nhịp khi mà giai điệu đòi hỏi một chút tinh tế.PERFORMANCE NOTES - Các nốt đáng chú ý (mang lại các hiệu ứng đặc biệt về thể hiện)Phần đầu tiên, cho đến dấu gạch nhịp thứ 22, bao gồm 4 cách giới thiệu đầu tiên của giai điêu. Trong bản gốc nó có thể được coi như là một đối thoại hỏi và đáp giữa ô-boa an-tô (một loại nhạc cụ của Anh) và guitar, với mỗi lời giới thiệu của giai điệu càng lúc càng trở nên phức tạp tinh vi. Trong bản nhạc solo, đoạn hội thoại này vẫn tồn tại. Cố gắng thể hiện âm sắc và to nhỏ để nhấn mạnh các lời giới thiệu khác nhau khi chúng xuất hiện.Có một kĩ thuật đặc biệt được sử dụng để thể hiện các nốt hoa mỹ ở nhịp đánh đầu tiên ở bar 4 và 13. Trong cả 2 trường hợp, đúng hơn là chơi 1 dấu nghỉ ở giữa C# và A trên dây thứ 3, đó là một cú rải tương đối rộng, dễ chơi C# hơn trên dây thứ 2. Chơi cả hai nốt bằng 1 ngón phải; gạt ngón tay qua C# trên dây 2, cho nó ngân lâu hơn bình thường khi các bạn chơi một nốt hoa mỹ. Có các chỗ tương tự ở lần gảy cuối của bar 12 và lần gảy đầu tiên của bar 18, ở đó việc sử dụng một nốt nghỉ sẽ có nghĩa là một cú gảy rất khó thực hiện. Lúc đầu tập phần này thật chậm, hết sức cẩn thận khi thay đổi vị trí để giữ được âm đều và uyển chuyển. Kết quả cuối cùng có vẻ rất ấn tượng và thật đáng cho những nỗ lực tập luyện.KEYED UP (bấm và gảy thôi)Trong phiên bản cho dàn nhạc ở cuối của bar 22 các phần mở đầu bao gồm 2 cadenzas; đó là các đoạn nghỉ mang tính điêu luyện cao ở đó các người chơi solo chơi không cùng nhau. Với mục đích đơn giản hóa tôi đã bỏ qua chúng, nhưng có thể tìm lại chúng trong bản gốc cho những ai muốn cố gắng thử. Tuy nhiên ở đây có nghĩa là có một thay đổi đột ngột về âm điệu (key) ở giữa các bar 22 và 23. Để giảm các hiệu ứng ngang tai của sự thay đổi này, phải chơi bar 22 đủ thời lượng và thậm chí “nghỉ để thở” trước khi bắt đầu bar 23. Thực ra, nếu bạn nghe thật gần CD-player bạn sẽ thấy tôi đã thể hiện chính xác điều này!Đoạn từ bar 23 cho tới hết cũng có một số chỗ khó. Nửa cuối của bar 33 đòi hỏi các kĩ thuật chặn và rải tương đối khó ở các vị trí cao hơn và các nốt nối ở các bar 34 và 35 có thể đòi hỏi tập luyện nhiều hơn để giữ chúng đủ trường độ. Sự hòa âm ở phần cuối của bản nhạc có thể được chơi trên các dây buông, nhưng chúng phải tắt rất nhanh. Tuy nhiên nếu bạn giữ F# và B ở phím 7 (như chú thích trong bản nhạc) và chơi các họa âm quãng tám ở phím 19, bạn có thể thực hiện vibrato ở tay trái mà nó sẽ làm chúng ngân lâu hơn. Để chơi các các họa âm quãng tám đặc biệt này, chạm trực tiếp vào dây được gảy ở trên phím 19 bằng ngón trỏ phải, sau đó nhấc ngón trỏ ngay lập tức sau khi gảy đê tránh làm tắt họa âm.Mặc dù một số ngón bấm không chính thống, luôn có lý do cho việc sử dụng chúng; việc bấm một dây không nhất thiết phải tốt cho việc chuyển sang thế bấm tiếp theo. Nếu kiên trì với các thế bấm chỉ dẫn, chúng sẽ rất ổn để thể hiện tác phẩm.…….Mặc dù ‘Concierto de Aranjuez’ là tác phẩm nổi tiếng nhất của Rodrigo, ông ây cũng đã viết một vài bản concerto cho các nhạc cụ khác, nhất là ‘Fantasia Para un Gentilhomme’, cho cả guitar và dàn nhạc. Cũng có một số tác phẩm cho guitar solo, ở đó có xu hướng đòi kỹ thuật nhưng đều là ở tầm đỉnh nhất.Nhiều nhà soạn nhạc khác cũng đã đóng góp cho thể loại này như là Mario Castelnouovo-Tedesco, Manuel Ponce và Heitor Villa-Lobos đều cùng thời với Rodrigo và mỗi trong số họ cũng có những tác phẩm rất giá trị.
     
  6. BÌNH LUẬN
  7. matt

    matt Đủ trình cưa gái

    Tham gia ngày:
    29/10/04
    Bài viết:
    1,179
    Đã được thích:
    2
    cảm ơn bạn rất nhiều . Hì Hì
     
  8. BÌNH LUẬN
  9. newbie

    newbie Mới tập romance

    Tham gia ngày:
    22/5/04
    Bài viết:
    45
    Đã được thích:
    0
    Cao thủ matt post nốt phần tab lên một cái nhỉ, cho anh em thưởng thức, không thì cũng làm tí mp3 minh họa cũng được! [​IMG]
     
  10. BÌNH LUẬN
  11. matt

    matt Đủ trình cưa gái

    Tham gia ngày:
    29/10/04
    Bài viết:
    1,179
    Đã được thích:
    2
    Gà nhà đá nhau sao ? Tui ko có xâm phạm bản quyền đâu .Đây là tài liệu của Newbie đã đăng .Mình chỉ bỏ chút thời gian đánh máy để đưa vô đây thôi.
     
  12. BÌNH LUẬN
  13. newbie

    newbie Mới tập romance

    Tham gia ngày:
    22/5/04
    Bài viết:
    45
    Đã được thích:
    0
  14. BÌNH LUẬN
  15. super_vịt

    super_vịt Đồ rê mi fa sol ...

    Tham gia ngày:
    1/10/08
    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    0
    [B]Concierto de Aranjuez của Rodrigo có lẽ là bản concerto nổi tiếng nhất trong các concerto dành cho guitar. Và nhắc đến nó, điều đầu tiên người ta nghĩ tới là chương 2-adagio, một chương nhạc được viết ra trong hoàn cảnh thật đặc biệt.[/B]

    Joanquin Rodrigo có một người vợ tên là Victoria Kamhi. Khi được hỏi về hoàn cảnh ra đời chương 2 này, bà từng nói rằng: "Đó là những tháng ngày hạnh phúc trong tuần trăng mật của chúng tôi, khi hai người cùng sánh đôi trên con đường trong cung điện ở Aranjuez. Đó, là một bản tình ca". Và với những lý do như thế, bản nhạc ra đời với tên gọi Concierto de Aranjuez.

    [​IMG]
    Nhà soạn nhạc người Tây Ban Nha Joaquin Rodrigo (22/11/1901 - 6/7/1999).

    Nhưng sự thực phải chăng đúng là như vậy...

    ... Kamhi đã phải nhập viện trong tình trạng hết sức nguy kịch khi đang mang thai đứa con đầu lòng của mình. Từ bệnh viện trở về nhà, Rodrigo đã dành trọn cả một đêm, một mình, trong bóng tối, viết nên chương 2 concerto này. Đó có lẽ là thời điểm đáng buồn nhất trong cuộc đời vợ chồng ông. Họ đã rất mong muốn, rất hi vọng về đứa trẻ. Vậy mà, Chúa đã không cho ông đôi mắt, và giờ còn đem theo cả đứa bé đi...

    ***

    Mở đầu chương 2 với tiếng kèn oboa buồn bã, thổi những ký ức xa xăm, nhuốm màu u tối che phủ cung điện ở Aranjuez. Những tiếng rải nhẹ, đều đặn của guitar xen lẫn tiếng kèn như bàn tay đang gạt những đám mây ký ức, giúp Rodrigo kết nối với ánh sáng của cuộc sống, và trên hết cảm nhận được sự hiện hữu của Chúa trời.

    Ngay sau đó, chủ đề tác phẩm đã được hiện lên. Cây đàn guitar cất tiếng. Nó như một lời van xin Chúa hãy giữ lại mạng sống cho vợ và đứa con đầu lòng của ông, đầy thống thiết, nhưng không quỵ lụy. Sự đối đáp diễn ra liên tục giữa cây đàn - người nhạc sĩ mù, với dàn nhạc - Chúa trời. Có những lúc âm thanh được cân bằng. Có những lúc, dàn nhạc nổi lên, át hẳn tiếng đàn guitar. Cảm giác rằng con người, khi đứng trước Chúa trời, thật là bé nhỏ...

    ...Giằng co...

    Và bỗng dưng, dàn nhạc im bặt. Chúa đã ngừng lại. Chỉ còn tiếng cadenza của guitar. Sự dằn vặt nổi lên. Mọi thứ ngày càng trở nên hướng nội, và đồng thời như tìm kiếm chút lay động từ Chúa.

    [​IMG]

    Kêu gọi, nhưng không có ai trả lời. Sự im lặng đến đáng sợ của dàn nhạc khiến cho người nghệ sĩ càng trở nên bức bách trong tâm trí. Tốc độ, âm thanh được đẩy cao lên tới đỉnh điểm. Toàn bộ khối óc, cơ thể dường như căng ra. Và, ngay trước cái đỉnh điểm ấy, một tiếng rải nốt bất thường vang lên đầy đột ngột. Thân mình người nghệ sĩ dường như khẽ giật nảy lên theo tiếng rải, dồn toàn bộ sinh lực vào trong cơ thể...

    ĐỈNH ĐIỂM! Sợi dây vô hình giữa Chúa và người nhạc sĩ mù đột nhiên căng lên. Cả hai đang cố gắng hết sức kéo nó về phía mình. Tiếng rasg điên cuồng của guitar.

    GÀO THÉT, PHẪN NỘ, ĐIÊN CUỒNG, HOẢNG LOẠN!!!

    Giờ đây tâm trí ông không còn nghĩ được gì cả, việc duy nhất có thể làm, đó là giữ chặt sợi dây vô hình trong tay.

    PHỰT! Âm thanh khô khốc của tiếng pizzicato của bè dây vang lên. Sợi dây giờ đây thật mỏng mảnh.

    Gần như ngay lập tức, tiếng gạt dây điên cuồng lại nổi lên, như nỗ lực cuối cùng giành lại những gì của mình.

    PHỰT! Vẫn âm thanh khô khốc của dàn dây.

    Lần thứ ba, lại là sự gào thét cuồng nộ trên những dây đàn. Chỉ khác rằng, không gian bỗng im bặt. Sợi dây đã đứt. Và giờ là lúc Chúa lên tiếng. Chủ đề tác phẩm lại được tái hiện, nhưng giờ đây là bởi dàn nhạc. Cây guitar lặng im, như chấp nhận số phận của mình. Kamhi được cứu, nhưng đứa bé đã mãi ra đi. Đoạn nhạc đẩy được lên đến cao trào của cảm xúc, sự vỡ òa của con tim, và nước mắt...

    Bè dây của dàn nhạc giảm dần, và cây đàn guitar nhẹ nhàng lên tiếng. Từng nốt chậm rãi, và lên cao. Giờ đây, ẩn dưới tiếng đàn không còn là việc giành giật sự sống, không còn là lời van xin thống thiết nữa, mà đơn giản, đó là hình ảnh đứa bé đang bay lên thiên đường, với kết thúc bằng những bằng âm bồi trong vắt.

    Đứa bé đã về với Chúa, khi chưa kịp nhìn mặt cha mẹ mình dù chỉ một lần...

    - -
     
  16. BÌNH LUẬN
  17. huynhchi

    huynhchi Đồ rê mi fa sol ...

    Tham gia ngày:
    16/5/07
    Bài viết:
    72
    Đã được thích:
    0
    thông tin rất hay và ý nghĩa! Cảm ơn các bác đã dày công chuẩn bị và post bài!
     
  18. BÌNH LUẬN
Similar Threads
  1. trọc
    Trả lời:
    26
    Đọc:
    6,246
  2. trọc
    Trả lời:
    25
    Đọc:
    5,685
  3. theoldguitar
    Trả lời:
    20
    Đọc:
    3,308
  4. vanmy
    Trả lời:
    3
    Đọc:
    1,518
  5. hacmieu
    Trả lời:
    0
    Đọc:
    518
Đang tải...
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này

Đang tải...